Để cứu sống vị thiếu gia thật sự, người nhà nghe lời đạo sĩ, đem ta — kẻ từ nhỏ đã nhát gan — hiến tế cho Quỷ Vương

Chương 7

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50SPNM4iRg

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Những ngày tiếp theo, Tạ Vô Cữu gần như không rời ta nửa bước. Hắn ăn ở cùng ta mỗi ngày.

Điều kỳ lạ là kể từ hôm đó, trên người Tạ Vô Cữu không còn ngửi thấy một chút mùi m.á.u nào nữa. Nhưng vì chuyện miếng ngọc bội, ta luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng với hắn.

Lúc dùng bữa, chỉ cần ta ăn ít đi một chút, hắn liền lộ vẻ không vui, rồi trút giận lên đầu bếp. Về sau, ta dần nắm rõ hành tung của Tạ Vô Cữu.

Hắn thường sẽ rời khỏi tẩm điện sau khi ta đã ngủ say. Thế là vào cái ngày định trốn chạy, ta ngủ từ sáng cho đến tận tối.

Trong lúc đó, Tạ Vô Cữu có ghé qua hai lần. Ta bị đánh thức nhưng không dám mở mắt, chỉ lờ mờ cảm nhận được hắn đang khẽ vuốt tóc ta.

Sau khi hắn đi, ta nghe thấy tiếng thì thầm của quỷ bộc vào thêm hương an thần:

"Đại nhân đối xử với tên phàm nhân này tốt quá mức rồi? Đại nhân thực sự định ăn thịt hắn sao?"

"Không ăn thịt hắn thì đại nhân đối xử tốt thế làm gì? Vừa giúp hắn giải độc, vừa cho hắn dùng bao nhiêu dược liệu quý giá, vốn dĩ hắn là kẻ trúng độc sắp c.h.ế.t cơ mà."

"Tâm tư của đại nhân thật khó đoán quá..."

Đợi đến khi quỷ bộc lui xuống, ta mới nhận ra lưng mình đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Tạ Vô Cữu tính tình thất thường, lại hay kén chọn, e rằng hắn cảm thấy ta trúng độc nên ăn không ngon, vì thế mới giúp ta giải độc trước.

Thế là, lợi dụng lúc quỷ bộc đổi ca, ta lại bỏ chạy một lần nữa.

 

back top