Thẩm Đình Chu dắt tay tôi, rời khỏi quán cà phê, bước lên chiếc xe sang của anh.
"Hôm nay muốn ăn cái gì? Tôi thấy món ăn của bang ngoài kia cũng được lắm, rất hợp khẩu vị của em."
Tôi vẫn như cũ bất an, móng tay suýt chút nữa găm sâu vào trong da thịt lòng bàn tay.
Hiện tại không phải là đang diễn kịch.
Tôi là thực sự sợ hãi, sợ hãi Thẩm Đình Chu chẳng qua chỉ là biểu hiện bên ngoài không để ý mà thôi.
Alpha cấp cao với tư cách là kẻ bề trên tuyệt đối của thế giới, một khi nổi giận trả thù người khác, không một ai có thể gánh vác nổi.
"Anh... không tức giận sao?"
Thẩm Đình Chu cắm sẵn ống hút của ly trà sữa kia xong, đưa tới cho tôi.
Mày mắt anh mang theo nụ cười.
"Chuyện này có gì đáng để tức giận chứ?"
"Tôi đã tính kế anh, từ cái lần ở trường đua ngựa đã tính kế anh rồi, xin lỗi anh."
"Thì đã sao nào?"
"Tôi rất xấu xa mà..."
"Cho nên thì sao chứ?"
"Anh nên nổi lửa với tôi, trả thù lại, đ.ấ.m tôi một cú cũng được."
Tôi mím môi.
Thẩm Đình Chu nhét ly trà sữa vào tay tôi, sáp lại gần một chút, biểu cảm lười nhác trên mặt thu lại, ngược lại vô cùng nghiêm túc.
"Lâm Dữ, tôi thực sự không có tức giận."
"Em không có lừa tiền của tôi, cũng không có lừa sắc của tôi."
"Tôi chỉ là cảm thấy em không giống với những đóa hoa tầm gửi Omega khác, em rất thông minh, rất nhanh trí, biết lợi dụng tôi để thoát khỏi nghịch cảnh, đá văng cái thằng khốn nạn Lục Trạch Uyên kia đi, cả người kiên cường lại đáng yêu."
"Nổi giận với em, tôi làm sao nỡ chứ."
...
Vành mắt bỗng chốc liền ướt đẫm, tôi khóc nấc lên tựa vào lòng anh.
"Anh thật tốt, Thẩm Đình Chu."
Thẩm Đình Chu thuận theo tự nhiên ôm chặt lấy tôi, "Vậy em phải mau chóng đồng ý lời theo đuổi của tôi đi chứ, sốt ruột c.h.ế.t tôi rồi."
Tôi sụt sịt mũi, trực tiếp ngước mặt lên hôn anh.
"Bây giờ tôi liền đồng ý với anh."
Lừa gạt là thật, mà yêu cũng là thật.
Tôi thích một Thẩm Đình Chu chu đáo trước kia, càng thích một Thẩm Đình Chu có lòng dạ rộng lớn hiện tại hơn.
Sự thiên vị đỉnh cấp có thể bao dung cho tất cả mưu tính và sự chật vật trong quá khứ.
Ánh mắt Thẩm Đình Chu lập tức thay đổi, ôm lấy eo tôi liền nặng nề hôn trả lại.
Môi răng quấn quýt.
"Hôm nay liền dọn qua ở cùng tôi luôn đi."
"Vâng..."
Tôi bị hôn đến mức bả vai rụt lại, chìm đắm trong chất dẫn dụ mạnh mẽ của anh, trực tiếp đồng ý.