Alpha chơi chán rồi bỏ, kiếp trước bị hành hạ đến chết — trọng sinh tôi rời đi theo người khác.

Chương 13

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

 

Sau ngày hôm đó, Thẩm Dục Ninh không còn quấy rầy tôi trong một thời gian dài.

Chuyện công ty khiến hắn sứt đầu mẻ trán.

Dù hắn đã cố gắng hết sức để ổn định cục diện, nhưng Thẩm thị từ lâu đã lỗ hổng chồng chất.

Những dự án liên tiếp bị mất cũng khiến Thẩm thị bị tổn thương nặng nề.

Các đối thủ cạnh tranh ở Nam Thành như hổ đói rình mồi, không ai chịu buông tha miếng mồi béo bở này.

Thậm chí còn nhân lúc hắn yếu thế mà xông lên cắn xé.

Tập đoàn Thẩm thị từng rơi vào nguy cơ phá sản.

Nực cười hơn nữa là Tô Thanh Nhượng thấy nhà họ Thẩm đại thế đã mất, lập tức ôm tiền bỏ chạy.

Cậu ta định cùng nhân tình bỏ trốn nhưng bị người của Thẩm Dục Ninh bắt sống tại sân bay.

Thẩm Dục Ninh trực tiếp kiện cậu ta ra tòa với tội danh chiếm đoạt tài sản của Thẩm thị.

Hai người đối chất trên tòa, làm náo loạn đến mức cả Nam Thành ai ai cũng biết.

Thẩm Dục Ninh chung quy cũng chỉ là một gã công tử bột.

Vấn đề của Thẩm thị đã thâm căn cố đế, không phải hắn nhất thời hối cải là có thể xoay chuyển tình thế.

Sáu tháng sau, tập đoàn Thẩm thị chính thức tuyên bố phá sản.

Tôi không có quá nhiều cảm thán, chỉ chuyên tâm vào công việc của mình.

Cho đến ngày hôm đó khi đang nghỉ trưa, trợ lý bảo tôi Thẩm Dục Ninh muốn gặp tôi.

Lúc này đây, hắn làm gì còn cái vẻ cao ngạo hăng hái như ban đầu.

Hắn gầy đi trông thấy, sắc mặt vàng vọt, trong mắt đầy tia máu.

Thẩm Dục Ninh mặc bộ vest nhăn nhúm, tay cầm một tờ hồ sơ đã ố vàng đưa đến trước mặt tôi.

"Ôn Dự, em có muốn biết năm đó người tài trợ cho em đi học là ai không?"

Tôi chăm chú xem hết tờ hồ sơ đó và hiểu ra tất cả.

"Từ lúc cha anh quyết định tài trợ cho em đi học, anh đã luôn chú ý đến em rồi."

"Anh cảm thấy em rất tốt nên mới cố ý tiếp cận em."

"Nể tình nghĩa này, em có thể giúp anh một lần được không?"

Thực ra tôi đã sớm biết nhà họ Thẩm chính là nhà hảo tâm tài trợ cho tôi đi học.

Vì thế tôi mới một lòng một dạ với Thẩm Dục Ninh như vậy.

Nhưng cái ơn huệ này đã bị hắn chà đạp đến mức rách nát tan tành, tan biến theo gió rồi.

Tôi lấy từ trong ngăn kéo ra một chiếc thẻ ngân hàng, đẩy đến trước mặt hắn.

"Nợ nần tôi đã tính toán kỹ rồi, tiền nhà anh tài trợ cho tôi và em gái đi học, cộng thêm chi phí chữa bệnh cho em gái tôi bao nhiêu năm qua."

"Tổng cộng năm triệu, tất cả đều ở trong thẻ này, chúng ta sòng phẳng rồi."

Thẩm Dục Ninh nhìn chiếc thẻ đó, nước mắt lập tức rơi xuống, hắn chỉ đờ đẫn lắc đầu.

"Anh... anh không cần tiền... Ôn Dự, anh hy vọng em..."

Hắn chưa nói hết câu đã bị ai đó huých mạnh vào vai ngắt lời.

Bùi Ngạn Trạch đẩy cửa bước vào, thấy Thẩm Dục Ninh thì giả vờ kinh ngạc.

"Ái chà, ngại quá. Tôi đến đưa cơm cho vợ tôi, không ngờ Thẩm tổng cũng ở đây."

"Thật không may, tôi không chuẩn bị phần của anh rồi."

Thẩm Dục Ninh tức đến run người nhưng không nói được câu nào.

Dáng vẻ thân mật của tôi và Bùi Ngạn Trạch đối với hắn mà nói quá đỗi chói mắt.

Cuối cùng, hắn thất thểu rời đi.

 

 

back top