Chiếc Bentley màu đen tiến vào một trang viên khổng lồ.
Cuối cùng dừng lại trước một căn biệt thự bề thế.
Quản gia già dẫn tôi vào biệt thự, đẩy cửa ra là một đại sảnh kim hoàng lộng lẫy.
Mãi đến tầng hai, tôi mới nhìn thấy một người đàn ông.
Anh ta đang dựa lưng vào sofa, đôi chân dài tùy ý vắt chéo.
Người đàn ông có đường nét khuôn mặt rất tuấn tú, đôi mắt màu nhạt, sống mũi cao thẳng, mang đậm nét lai tây.
Bộ vest thủ công màu đen được cắt may tinh xảo làm nổi bật bờ vai rộng và vòng eo hẹp.
Xung quanh anh ta là một luồng khí chất lạnh lùng và quý phái.
Chỉ ngồi yên ở đó thôi cũng tự toát ra một áp lực khiến người khác không dám lại gần.
Ký ức kiếp trước ùa về như thủy triều.
Đó là chuyện hồi tôi còn học đại học.
Để chữa bệnh cho em gái, tôi đã chủ động chọn ngành Y.
Nhờ thành tích ưu tú, tôi được làm sinh viên trao đổi sang Berlin học tập một thời gian.
Không ngờ lại gặp phải một vụ tấn công khủng bố.
Đường phố hỗn loạn, một người đàn ông ngã gục trong vũng máu, không ai dám lại gần cứu giúp.
Tôi không suy nghĩ gì mà lao tới ngay.
Quỳ bên cạnh anh ta, bình tĩnh nhấn ép để cầm máu.
Vừa làm vừa lớn tiếng nói chuyện với anh ta, hy vọng anh ta giữ được sự tỉnh táo.
Những nơi đầu ngón tay tôi chạm vào đều là m.á.u nóng.
Lúc đó trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Tôi là sinh viên ngành Y, tôi phải cứu người.
Cuối cùng cũng đợi được xe cứu thương đến, tôi đi theo vào bệnh viện.
Mãi đến khi từ phòng cấp cứu truyền ra tin tức người đàn ông đã qua cơn nguy kịch, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Đang định rời đi thì một người đàn ông lớn tuổi ăn mặc lịch sự gọi tôi lại.
Ông ấy đưa cho tôi một chiếc thẻ đen, nói rằng tôi đã cứu mạng thiếu gia nhà ông, số tiền năm triệu trong thẻ là lời cảm ơn.
Thực ra tôi rất cần số tiền đó.
Bởi vì viện phí của em gái đối với tôi là một con số trên trời.
Nhưng tôi vẫn nghiến răng từ chối.
Bởi vì tôi cứu người không phải vì tiền.
Vị quản gia già không khuyên được tôi, đành nhét vào tay tôi một tấm danh thiếp.
Nói với tôi rằng nếu sau này cần gì thì cứ liên lạc bất cứ lúc nào.
Dù tôi ở đâu, họ cũng sẽ giúp đỡ.
Trên danh thiếp có viết tên người đàn ông đó – Bùi Ngạn Trạch, kèm theo số điện thoại.
Sau này kỳ trao đổi kết thúc, tôi về nước và gặp Thẩm Dục Ninh.
Đoạn trải nghiệm ở Berlin đó cũng bị tôi chôn giấu tận đáy lòng.
Tôi không bao giờ nhớ đến Bùi Ngạn Trạch, càng chưa từng nghĩ đến việc gọi vào dãy số nằm sâu dưới đáy danh bạ kia.
Sau khi c.h.ế.t đi một lần, tôi chợt nhận ra, hóa ra ông trời đã sớm để lại cho tôi một đường lui.
Vậy thì tôi nhất định phải tận dụng tốt.
Bởi vì người không vì mình, trời tru đất diệt.
Quản gia khẽ gọi một tiếng "Thiếu gia", Bùi Ngạn Trạch ngước mắt, đôi mắt màu nhạt rơi trên người tôi.