Đi về phía trước thôi, đừng ngoảnh đầu lại
Năm thứ mười ở bên nhau cùng người yêu, tôi đã nhìn thấy bài đăng của anh ta.
【Không còn chút ham muốn nào với người yêu bị liệt nửa thân dưới thì phải làm sao đây? Cảm thấy cậu ấy cứ như một con cá chết vậy.】
【Làm tình xong rồi còn phải giúp cậu ấy dọn dẹp lau rửa, cứ nghĩ đến thôi là đã thấy phiền phức vô cùng rồi.】
【Cậu ấy kể từ sau khi bị tàn phế thì trở nên vô cùng trầm uất, lầm lì, giữa tôi và cậu ấy cũng chẳng còn chủ đề chung nào để nói nữa.】
【Nhiều lúc tôi còn chẳng muốn về nhà, thà ở lại công ty tăng ca còn hơn.】
【Cậu thực tập sinh mới đến vô cùng năng động, rạng rỡ, trông rất giống cậu ấy của năm đó. Tôi thực sự rất nhớ dáng vẻ năm xưa của cậu ấy.】
【Cậu ấy của năm đó luôn tỏa sáng lấp lánh, khiến tôi vừa nhìn một cái đã rung động ngay lập tức.】
【Tôi không hề ngoại tình, cũng chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ chia tay với cậu ấy.】
【Tôi đối với cậu ấy vẫn còn có trách nhiệm của một người không rời không bỏ.】
【Tôi sẽ nuôi cậu ấy cả đời.】
Tôi đã đi gặp cậu thực tập sinh đó rồi, cậu ta lúc cười lên trông thực sự rất giống tôi của ngày xưa.
Trong mắt người yêu, tôi đã nhìn thấy tia sáng từ lâu lắm rồi không xuất hiện.
Tôi nghĩ mình nên rời đi thôi, đi ngắm nhìn biển khơi một chút, nơi đó có tuổi mười chín đã bị anh ta lãng quên tự bao giờ.
Tôi nhờ người đưa tôi ra bờ biển.
Đến khi tỉnh lại, tôi lại phát hiện mình đã trở về nhà.
Căn nhà năm xưa tôi từng cảm thấy vô cùng ngột ngạt, thiếu vắng tình thương, căn nhà mà tôi đã từng dứt khoát bỏ mặc tất cả, sống chết muốn chạy trốn cho bằng được.
Người nhà của tôi đang túc trực bên cạnh, dịu dàng nói với tôi:
"Chào mừng con sang nhà."
